[Chuyện ngành y] BÁC SĨ KHÔNG LÀM GÌ CẢ!

Advertisement

Cảm ơn bài viết của Bs Hung Truong

Bài viết:

BÁC SĨ KHÔNG LÀM GÌ CẢ!

Mấy ngày trước cô y sĩ làm chung hỏi ý tôi nếu bệnh nhân nhiễm trùng mô mềm vùng mắt (periorbital cellulitis) thì cho kháng sinh gì. Tôi hỏi kỹ thì là một bé gái 2 tuổi sáng nay thức dậy thấy mắt phải sưng vù không mở mắt được nên mẹ hoảng hốt đem tới khám. Bé không sốt, không ho, không chảy ghèn, không đau đớn gì, tôi nghe xong sao thấy lòng nghi nghi không biết phải nhiễm trùng hay không bèn đi vô khám xem sao.

Bé gái 2 tuổi, đang chơi với mẹ vui vẻ, không có vẻ gì đau đớn dù mắt phải sưng to. Khám thì thấy mắt phải sưng to chủ yếu ở mí trên, hơi đỏ nhẹ, ấn không đau, không sưng đỏ vùng xung quanh, không có vết thương trên mi mắt. Mắt không đỏ, kết mạc không xung huyết, không tiết dịch.

Trường hợp này không phù hợp với nhiễm trùng, mà thường do dị ứng hay tác nhân như muỗi đốt làm sưng vùng mi mắt, vùng này có nhiều mô mềm lỏng lẻo nên khi sưng thường sưng rất to. Tôi giải thích xong và đề nghị không cho kháng sinh, có thể dùng thuốc chống dị ứng (Benadryl) và tái khám 2 ngày. Hai ngày sau bệnh nhân quay lại mắt bình thường, cô y sĩ cám ơn tôi vì học được thêm kinh nghiệm.

Kể chuyện này để nói một chuyện khác, một bs khi khám chữa bệnh, để quyết định không làm gì cả thường khó khăn hơn là làm đủ thứ. Ca này muốn cho kháng sinh hả, dễ ợt 30 giây thôi, cho uống 7 ngày, nhỏ mắt càng tốt, vài ngày sau thì hết bệnh, bs quá giỏi, ai cũng phải công nhận, bs càng vui vì an toàn không phải lo lắng gì vì đã điều trị bao vây, bệnh nào mà chạy thoát. Nhưng để quyết định không làm gì cả thì bs phải chẩn đoán đúng, có kinh nghiệm và đủ tự tin để điều trị theo chẩn đoán của mình. Còn nếu a thần phù cho 4-5 thứ thuốc bao vây hết thảy thì dễ quá rồi. Điều trị bao vây xong, bệnh nhân trở lại, hết bệnh thì cũng không biết là vì cái gì mà hết bệnh, mà không hết thì cũng bối rối vì không biết phải làm gì bây giờ.

Advertisement

Một số người hay có tật chê bs dở, khám bệnh mà nói không có bệnh gì, không cho uống thuốc gì hết, vài bữa sau khám ông bs kia cho uống mớ thuốc, bữa nay khoẻ gồi, bs sau quá hay biết đâu là tại tới giờ nó hết thì hết thôi. Bác sĩ này không mổ, bs kia lại mổ bây giờ hết rồi mà đâu có biết là cần gì phải mổ, chưa kể tới chuyện bs biết không cần mổ mà vẫn cố tình mổ. Xin nhớ cho là để quyết định không làm gì cả, bs cần kiến thức, tận tâm, cẩn thận và phải đủ gan để không làm gì, vì nếu mình sai, mình lãnh đạn đầu tiên. Họ cũng nghĩ tốt cho bệnh nhân thôi chứ bản thân cũng chẳng có lợi lộc gì, mấy hãng thuốc còn ghét nữa.

Nhiều khi quyết định không làm gì cả khó khăn hơn cái gì cũng làm rất nhiều, thật sự bs đã làm rất nhiều để không làm gì cả và mất nhiều thời gian hơn để giải thích cho bệnh nhân. Họ đang cố gắng làm một bs tốt đó.

Thành ra khi bs nói bạn không cần uống thuốc hay không cần mổ, chưa chắc gì là bs dở. Còn bs thuốc gì cũng cho, bệnh gì cũng mổ thì cũng chưa chắc đã giỏi.

 

 

Advertisement
Print Friendly, PDF & Email

Giới thiệu Xuân Hiền

Học Y Đa Khoa tại Đại học Duy Tân " Hãy làm hết mình với hiện tại, hãy tốt hơn mình ở quá khứ và luôn chia sẻ kiến thức bổ ích với mọi người "

Check Also

[Chuyện học Y] Ba năm đi viện học lâm sàng

Advertisement BA NĂM ĐI VIỆN HỌC LÂM SÀNG Ba năm trôi qua trong nháy mắt. …