Chuyện về những người hiến thi hài: Khi sự ra đi không phải là dấu chấm hết mà là khởi đầu cho hàng ngàn sự sống

Rate this post

Cuộc hội ngộ đẫm nước mắt giữa lòng Sài Gòn những ngày giáp Tết

Tháng 1/2026, khi phố phường rộn ràng chuẩn bị cho Tết Nguyên đán Bính Ngọ, thì tại các giảng đường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch và Đại học Y Dược TP.HCM, không khí lại trầm lắng và thiêng liêng đến lạ thường. Đó là mùa của Lễ Macchabée – Lễ tri ân những người đã hiến dâng thân mình cho khoa học.

Lễ Macchabée tại Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch TP.HCM

Tại đây, ranh giới giữa sự sống và cõi vĩnh hằng dường như bị xóa nhòa. Những giọt nước mắt lăn dài trên má người ở lại khi chạm tay vào lồng kính, những cái cúi đầu rạp người của hàng ngàn sinh viên áo trắng trước những “người thầy” đang nằm im lìm dưới khăn phủ.

Trong bối cảnh công nghệ AI và mô phỏng thực tế ảo (VR) đang xâm lấn mạnh mẽ vào ngành y, câu chuyện về những người hiến thi hài không chỉ dừng lại ở sự cảm động. Nó đặt ra một vấn đề thời sự nhức nhối: Tại sao giữa kỷ nguyên số, chúng ta vẫn khao khát những “người thầy” bằng xương bằng thịt? Và sự hy sinh của họ mang ý nghĩa gì cho tương lai của nền y học nước nhà?

1. Vượt qua định kiến “Vẹn toàn thân thể”: Sự dũng cảm phi thường

Trong văn hóa Á Đông nói chung và Việt Nam nói riêng, quan niệm “Sống cái nhà, thác cái mồ” hay mong muốn được “vẹn toàn thân thể” khi nằm xuống đã ăn sâu vào tiềm thức. Việc để lại thân xác mình phục vụ cho việc phẫu tích, ngâm trong hóa chất bảo quản thay vì được an nghỉ theo cách truyền thống là một quyết định “ngược dòng” đầy trăn trở [1].

Những người hiến thi hài (hay còn được gọi trân trọng là những Đóa hoa bất tử) và gia đình họ đã phải đấu tranh tâm lý rất lớn. Họ chấp nhận gạt bỏ những rào cản tâm linh để hướng tới một mục đích cao cả hơn: Sự tiếp nối của sự sống.

Tại buổi lễ tri ân năm 2026, nhiều thân nhân đã không kìm được xúc động khi gặp lại người thân – giờ đây là những “giáo cụ trực quan” vô giá. Họ hiểu rằng, người cha, người mẹ hay người con của họ không hề tan biến. Thân xác ấy vẫn đang “sống”, vẫn đang dạy dỗ hàng ngàn bác sĩ tương lai từng đường đi của mạch máu, từng thớ cơ, để sau này không phạm sai lầm trên cơ thể bệnh nhân [2].

Tại buổi lễ tri ân năm 2026, nhiều thân nhân đã không kìm được xúc động khi gặp lại người thân – giờ đây là những "giáo cụ trực quan" vô giá

2. Góc nhìn chuyên môn: Hành trình từ “Người quá cố” đến “Người thầy vĩnh cửu”

Để một thi hài trở thành “người thầy”, đó là cả một quy trình khoa học nghiêm ngặt mà ít người ngoại đạo được biết.

2.1. Quy trình bảo quản và lưu giữ

Ngay sau khi tiếp nhận thi hài, các kỹ thuật viên tại bộ môn Giải phẫu phải thực hiện quy trình xử lý trong “thời gian vàng” (thường là trong vòng 24-48 giờ sau khi tim ngừng đập) để lưu giữ trạng thái nguyên vẹn của cơ thể.

  • Kỹ thuật bơm mạch: Dung dịch bảo quản chuyên dụng (thường là hỗn hợp Formalin, Phenol, Glycerin và cồn) được đưa vào hệ thống tuần hoàn thông qua động mạch cảnh hoặc động mạch đùi.
  • Lưu trữ: Sau khi xử lý, thi hài được bảo quản trong môi trường chuyên biệt. Một thi hài chuẩn có thể phục vụ giảng dạy trong nhiều năm, giúp hàng nghìn sinh viên thực hành từ hệ cơ xương khớp đến thần kinh sọ não.

2.2. “Biến thể giải phẫu” (Anatomical Variations) – Bài học sống còn

Đây là lý do quan trọng nhất khiến AI hay mô hình 3D chưa thể thay thế hoàn toàn thi hài hiến tặng. Sách giáo khoa (Atlas giải phẫu) chỉ vẽ ra một cơ thể “chuẩn”. Nhưng thực tế, con người là những cá thể độc bản.

  • Có người động mạch đi lệch so với vị trí thông thường.
  • Có người thiếu một nhánh thần kinh hoặc có thêm một thùy phổi.
  • Có người đảo ngược phủ tạng (trái tim nằm bên phải).

Chỉ trên cơ thể thực, sinh viên mới tận mắt thấy sự “đa dạng” của tạo hóa. Nếu bác sĩ phẫu thuật chỉ học trên mô hình chuẩn, khi gặp biến thể trên bàn mổ thực tế, nguy cơ tác động nhầm vào mạch máu là rất cao. Chính những “người thầy im lặng” đã dạy cho sinh viên biết dự phòng những rủi ro bất ngờ đó.

Goc nhin Y khoa 77

2.3. Thi hài tươi (Fresh Frozen Cadaver) – Đỉnh cao của huấn luyện ngoại khoa

Ngoài phương pháp bảo quản truyền thống (dùng để học cấu trúc), hiện nay các trung tâm mô phỏng còn phát triển ngân hàng “Thi hài tươi đông lạnh”. Đây là “bảo vật” đối với các bác sĩ nội trú và phẫu thuật viên:

  • Mô cơ, da và mạch máu giữ được độ mềm mại, đàn hồi gần như người sống.
  • Các phẫu thuật viên dùng loại hình này để tập luyện các kỹ thuật khó: Phẫu thuật nội soi ổ bụng, thay khớp nhân tạo, hay khâu nối vi phẫu mạch máu.
  • Cảm giác tay (haptic feedback) trên thi hài tươi là trải nghiệm thực tế nhất mà không một công nghệ VR nào mô phỏng nổi.

3. Cuộc tranh luận thời đại: Tại sao “Người thầy im lặng” không thể bị thay thế bởi AI?

Chúng ta đang sống trong thời đại mà công nghệ có thể chẩn đoán bệnh trong tích tắc. Các mô hình giải phẫu nhựa 3D hay công nghệ thực tế ảo (VR) ngày càng tinh vi. Vậy tại sao các trường Y vẫn trân trọng những thi hài hiến tặng?

3.1. Sự hoàn hảo giả tạo của công nghệ vs. Sự phức tạp của thực tế

Các mô hình mô phỏng luôn được lập trình với độ chuẩn xác tuyệt đối: động mạch màu đỏ, tĩnh mạch màu xanh, thần kinh màu vàng, nằm đúng vị trí. Nhưng cơ thể con người không phải là một cỗ máy lắp ráp công nghiệp.

Trên lâm sàng, mạch máu có thể bị xơ vữa, thần kinh có thể đi lạc chỗ, các mô cơ có thể biến dạng do bệnh lý. Chỉ có thực hành trên thi hài thực, sinh viên mới cảm nhận được độ dai của da, độ trơn của mỡ, độ cứng của xương [3]. Những sắc thái này, dù là công nghệ AI tiên tiến nhất năm 2026 cũng chưa thể tái tạo trọn vẹn.

Mỗi người là một cá thể khác biệt, không ai giống ai, nên cấu trúc rất khác nhau, so với mô hình số thì mô hình số đơn giản chỉ là 1 cấu tạo hoàn hảo nhưng không thực tế.

3.2. Bài học về sự tôn trọng mà không con chip nào dạy được

Học trên thi hài không chỉ là học Giải phẫu, mà là học về Y đức.

Khi đứng trước một mô hình nhựa, sinh viên có thể làm sai và ấn nút “Reset”. Nhưng đứng trước một “người thầy” – một con người từng hít thở, từng yêu thương – sinh viên buộc phải nghiêm túc. Một đường phẫu tích là một lần cẩn trọng. “Người thầy im lặng” dạy cho sinh viên bài học đầu tiên của nghề Y: Sự tôn trọng tuyệt đối đối với thân thể người bệnh và sự thấu cảm sâu sắc trước nỗi đau của con người [6].

Học trên những "thi hài", sinh viên y sẽ được trau dồi đức tính cẩn thận và rèn y đức

4. Lễ Macchabée: Lời hứa danh dự của người thầy thuốc tương lai

Lễ Macchabée (bắt nguồn từ truyền thuyết phương Tây và được du nhập, duy trì tại các trường Y Việt Nam) không mang màu sắc mê tín. Đây là một nghi thức mang tính biểu tượng của lòng biết ơn [4].

Trong không khí trang nghiêm của buổi lễ năm nay, hình ảnh những sinh viên Y khoa Đại học Tây Nguyên hay Đại học Y Dược TP.HCM đọc văn tế, dâng hương, không chỉ là hành động tri ân. Đó là lời hứa.

  • Hứa sẽ học tập nghiêm túc để không phụ lòng người hiến tặng.
  • Hứa sẽ dùng kiến thức có được để cứu sống hàng ngàn cuộc đời khác.

Như lời chia sẻ của một sinh viên trong buổi lễ: “Trên cơ thể của Thầy, chúng em được phép sai lầm. Nhưng nhờ những sai lầm đó, chúng em sẽ không bao giờ được phép sai lầm trên cơ thể người bệnh sau này” [5].

Macchabeé tại Trường Y dược - Đại học Tây Nguyên

Kết bài: Sự hồi sinh từ sự chia xa

Câu chuyện về những người hiến thi hài là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy: Sự ra đi không phải là dấu chấm hết.

Từ sự dừng lại của một cuộc đời, kiến thức được sinh sôi. Từ kiến thức đó, hàng ngàn bệnh nhân trong tương lai sẽ được cứu sống. Đó là một vòng tuần hoàn nhân văn tuyệt đẹp. Những người hiến tặng, họ đã chọn cách trở thành “bất tử” theo một cách riêng biệt và kiêu hãnh nhất.

Và trách nhiệm của chúng ta – những người đang làm việc trong ngành Y và cả cộng đồng xã hội – là phải nhìn nhận đúng đắn, trân trọng và lan tỏa nghĩa cử cao đẹp này. Để những “Người thầy im lặng” không bao giờ cảm thấy cô đơn trong hành trình cống hiến cuối cùng của mình.

Goc nhin Y khoa 76

Tài liệu tham khảo (References)

1. Nguyễn, T. (2026, January 29). Gặp lại người thân trong lễ tri ân người hiến xác cho y học ở TPHCM. Báo Dân Trí.

2. Hải, Y. (2026, January 30). Xúc động lễ tri ân những người hiến xác cho y học. Báo Người Lao Động.

3. Memon, I. (2025). Dissection in the 21st century: virtual tables versus traditional methods and their influence on medical students’ perception – a systematic review. Anatomical Sciences Education, 18(2), 112–125.

4. Trường Đại học Tây Nguyên. (2026). Lễ tri ân những người hiến thân xác cho khoa học (Lễ Macchabée).

5. Đoàn Thanh niên – Hội Sinh viên khoa Y – ĐH Y Dược TP.HCM. (2026). Lễ hội Macchabée 2026 – Tri ân những người hiến thân xác cho khoa học. Facebook.

6. Thompson, R. & Nguyen, A. (2026). The decline of cadaveric dissection in evolving anatomy education: restoring connection through art and empathy. Medical Humanities Journal, 52(1), 45-58.

Advertisement

Giới thiệu Ngọc Long

Xem các bài tương tự

unnamed 4

Toan kiềm lâm sàng: quy trình tiếp cận và phân tích khí máu động mạch

Phân tích khí máu động mạch (ABG) là một kỹ năng thiết yếu nhưng thường …