[ Endocrine Physiology] Chương 1 :Đại cuơng của sinh lý nội tiết (P2)

Advertisement

Chương 1 : Đại cương về sinh lý nội tiết (tiếp theo)

SỰ CHUYỂN HÓA HORMON

Các hormone được giải phóng vào tuần hoàn có thể lưu thông tự do hoặc liên kết với các protein mang, còn được gọi là protein liên kết. Các protein liên kết đóng vai trò là nơi chứa hormone và kéo dài thời gian bán hủy của hormone, thời gian mà nồng độ của hormone giảm xuống còn 50% so với nồng độ ban đầu. Hormone tự do hoặc không liên kết là dạng hoạt động của hormone, liên kết với thụ thể hormone c cụ thể. Do đó, hormone liên kết với protein mang của nó phục vụ để điều chỉnh hoạt động của hormone bằng cách xác định lượng hormone tự do để thực hiện tác dụng sinh học. Hầu hết các protein mang là globulin và được tổng hợp ở gan. Một số protein liên kết đặc hiệu cho một loại protein nhất định, chẳng hạn như protein liên kết cortisol. Tuy nhiên, các protein như globulin và albumin cũng được biết là liên kết với các hormone. Bởi vì phần lớn các protein này được tổng hợp trong gan, những thay đổi trong chức năng gan có thể dẫn đến bất thường về mức protein liên kết và có thể gián tiếp ảnh hưởng đến mức tổng lượng hormone. Nói chung, phần lớn các amin, peptit và các hormone protein (ưa nước) lưu hành ở dạng tự do. Tuy nhiên, một ngoại lệ đáng chú ý đối với quy tắc này là sự liên kết của các yếu tố tăng trưởng giống insulin với 1 trong 6 protein liên kết có ái lực cao khác nhau. Các hormone tuyến giáp và tuyến giáp (ưa mỡ) lưu thông liên kết với các protein vận chuyển cụ thể.

Sự tương tác giữa một hormone nhất định và protein mang của nó ở trạng thái cân bằng động (dynamic equilibrium) và cho phép điều chỉnh để ngăn ngừa các biểu hiện lâm sàng của tình trạng giảm hoặc dư thừa hormone. Sự tiết hormone được điều chỉnh nhanh chóng sau khi thay đổi mức độ của protein mang. Ví dụ, nồng độ protein liên kết cortisol trong huyết tương tăng lên trong thời kỳ mang thai. Cortisol là một hormone steroid do vỏ thượng thận sản xuất (xem Chương 6). Sự gia tăng mức lưu hành của protein liên kết cortisol dẫn đến tăng khả năng liên kết với cortisol và làm giảm mức cortisol tự do. Việc giảm cortisol tự do sẽ kích thích vùng dưới đồi giải phóng hormone giải phóng corticotropin, kích thích giải phóng ACTH từ thùy trước tuyến yên và do đó tổng hợp và phóng thích cortisol từ tuyến thượng thận. Cortisol, được giải phóng với số lượng lớn hơn, khôi phục mức cortisol tự do và ngăn ngừa biểu hiện của sự thiếu hụt cortisol.

Như đã đề cập, sự liên kết của một hormone với một protein liên kết sẽ kéo dài thời gian bán hủy của nó. Thời gian bán hủy của hormone có quan hệ nghịch với việc loại bỏ nó khỏi hệ tuần hoàn. Loại bỏ hormone khỏi tuần hoàn còn được gọi là tốc độ thanh thải chuyển hóa: thể tích huyết tương được loại bỏ hormone trên một đơn vị thời gian. Một khi hormone được giải phóng vào tuần hoàn, chúng có thể liên kết với thụ thể cụ thể của chúng trong cơ quan đích, chúng có thể trải qua quá trình chuyển hóa trao đổi chất của gan, hoặc chúng có thể bài tiết qua nước tiểu (Hình 1–4). Tại gan, các hormone có thể bị bất hoạt thông qua các phản ứng pha I (hydroxyl hóa hoặc oxy hóa) và / hoặc pha II (glucuronid hóa, sulfat hóa hoặc khử với glutathione), sau đó được gan bài tiết qua mật hoặc qua thận. Trong một số trường hợp, gan thực sự có thể kích hoạt một tiền chất hormone, như trường hợp tổng hợp vitamin D, được thảo luận trong Chương 5. Các hormone có thể bị phân hủy tại tế bào đích của chúng thông qua sự nội hóa của phức hợp hormone-thụ thể, sau đó là sự phân hủy lysosome của hormone. . Chỉ một phần rất nhỏ trong tổng sản lượng hormone được bài tiết nguyên vẹn qua nước tiểu và phân.

Hình 1–4. Hormone chuyển hóa số phận. Việc loại bỏ các hormone khỏi cơ thể là kết quả của quá trình thoái hóa trao đổi chất, xảy ra chủ yếu ở gan thông qua các quá trình enzym bao gồm phân giải protein, oxy hóa, khử, hydroxyl hóa, khử carboxyl (giai đoạn I), và methyl hóa hoặc glucuronid hóa (giai đoạn II) trong số những quá trình khác. Bài tiết có thể đạt được bằng bài tiết mật hoặc nước tiểu sau quá trình glucuronid hóa và sulfat hóa (giai đoạn II). Ngoài ra, tế bào đích có thể nội tiết tố và phân hủy nó. Vai trò của thận trong việc đào thải hormone và các sản phẩm thoái hóa của nó ra khỏi cơ thể là rất quan trọng. Trong một số trường hợp, việc xác định hormone hoặc chất chuyển hóa của nó trong nước tiểu được sử dụng để đánh giá chức năng của một cơ quan nội tiết cụ thể dựa trên giả định rằng chức năng thận và việc xử lý hormone là bình thường.

Advertisement

HORMONE HIỆU ỨNG CELLULAR

Đáp ứng sinh học đối với hormone được tạo ra thông qua liên kết với các thụ thể đặc hiệu với hormone tại cơ quan đích. Hormone lưu hành ở nồng độ rất thấp (10 –7 – 10 –12 M), do đó, thụ thể phải có thành phố liên kết cao và đặc biệt để hormone tạo ra phản ứng sinh học.

Ái lực (Affinity)được xác định bởi tốc độ phân ly và liên kết đối với phức hợp hormone-thụ thể trong điều kiện cân bằng. Hằng số phân ly cân bằng (K d) được coi là nồng độ hormone cần thiết để liên kết 50% các vị trí thụ thể. K d càng thấp thì ái lực liên kết càng cao. Về cơ bản, ái lực (affinity) là sự phản ánh sự tương tác giữa hormone-thụ thể chặt chẽ như thế nào. Tính đặc hiệu là khả năng của một thụ thể hormone để phân biệt giữa các hormone có cấu trúc liên quan. Đây là một khái niệm chính có liên quan đến lâm sàng như sẽ được thảo luận trong Chương 6 vì nó liên quan đến các thụ thể cortisol và aldosterone.

Sự gắn kết của hormone với các thụ thể của chúng là có thể bão hòa, với một số lượng nhỏ các thụ thể hormone mà một hormone có thể liên kết. Ở hầu hết các tế bào đích, có thể đạt được phản ứng sinh học tối đa đối với hormone mà không cần đạt đến 100% khả năng chiếm giữ thụ thể hormone. Các thụ thể không bị chiếm dụng được gọi là thụ thể dự phòng. Thông thường, tỷ lệ sử dụng hormone-thụ thể cần thiết để tạo ra phản ứng sinh học trong một tế bào đích nhất định là rất thấp; do đó, việc giảm số lượng các thụ thể trong các mô đích không nhất thiết có thể dẫn đến sự suy giảm hoạt động của hormone ngay lập tức. Ví dụ, hiệu ứng tế bào qua trung gian insulin xảy ra khi có ít hơn 3% tổng số thụ thể trong tế bào mỡ.

Chức năng nội tiết bất thường là kết quả của sự dư thừa hoặc thiếu hụt trong hoạt động của hormone. Điều này có thể là kết quả của việc sản xuất bất thường một loại hormone nhất định (thừa hoặc không đủ lượng) hoặc do giảm số lượng hoặc chức năng của thụ thể. Thuốc chủ vận và đối kháng thụ thể hormone được sử dụng rộng rãi trên lâm sàng để phục hồi chức năng nội tiết ở những bệnh nhân bị thiếu hụt hoặc dư thừa hormone. Chất chủ vận thụ thể hormone là các phân tử liên kết thụ thể hormone và tạo ra hiệu ứng sinh học tương tự như tác dụng sinh học được kích thích bởi hormone. Thuốc đối kháng hormone là các phân tử liên kết với thụ thể hormone và ức chế hoạt động sinh học của một loại hormone cụ thể.

Advertisement
Print Friendly, PDF & Email

Giới thiệu linhlinh1502

Check Also

[Mô phôi số 11] Hệ nội tiết

Advertisement  1. ĐẠI CƯƠNG VỀ HỆ NỘI TIẾT 1.1. Đặc điểm của hệ nội tiết …